30 thg 3, 2008

Thế Vận Hội Trong Kẽm Gai




NGUYỄN XUÂN NGHĨA

Tắt đèn bịt mũi chạy đua trongThế vận Bắc Kinh...

Năm xưa, khi Tổng thống George W. Bush tuyên bố rằng Hoa Kỳ sát cánh với những người đấu tranh cho dân chủ, rồi xuất hiện tại Việt Nam dưới bức tượng của Hồ Chí Minh, người ta có thể nghi ngờ về khả năng của ban tham mưu đối ngoại của ông.

Sau khi dự thánh lễ tại Hà Nội, ông Bush phải đứng trước thềm của nhà thờ Cửa Bắc mới nhỏ nhẹ tuyên bố rằng Việt Nam cần có tự do tôn giáo! Người ta cho rằng ông không dám làm cách mạng mà chỉ là một chính khách. Và hạng tồi! Việc gì mà phải đến như vậy!

Năm ngoái, tại Thượng đỉnh Sydney của Diễn đàn Hợp tác Kinh tế Thái bình dương APEC, khi ông Buh cho biết rằng mình sẽ tham dự lễ khai mạc của Thế vận hội Bắc Kinh, người ta hết nghi ngờ về khả năng của ban tham mưu đối ngoại của ông. Và kết luận rằng Hoa Kỳ không xứng đáng lãnh đạo thế giới, một kết luận đáng buồn.

Ngày 10 tháng Ba vừa qua, khi cuộc khủng hoảng Tây Tạng bùng nổ, người ta còn hy vọng rằng Tổng thống Hoa Kỳ sẽ có cơ hội sửa sai để nêu vấn đề với Bắc Kinh về tội đàn áp dân Tây Tạng và bắn tiếng rằng trong hoàn cảnh ấy, ông sẽ khó tham dự lễ khai mạc Thế vận hội 2008. Chờ đợi hoài công, hy vọng hão huyền.

Tất nhiên, những người am hiểu vấn đề vẫn có thừa lý luận để giải thích rằng thái độ của Tổng thống Mỹ là một vấn đề lớn, kết quả của những đắn đo cân nhắc mà người thường không thể hiểu được. Người thường có thể hiểu rằng sự đắn đo ấy phản ảnh những tính toán lý tài ngụy danh thực tiễn. Và không sai!

Mười năm về trước, nhiều người đã khôn ngoan trình bày sự lợi hại của việc chọn Bắc Kinh là nơi tổ chức Thế vận 2008. Rằng thứ nhất, thế giới không hiềm thù gì Trung Quốc. Thứ hai, việc cho xứ này đăng cai tổ chức Thế vận là đòn bẩy, hay cái bẫy, để vì Thế vận mà Bắc Kinh phải hành xử ra chiều văn minh. Rồi từ đó dẫn chế độ độc tài này ra vùng ánh sáng. Một niềm lạc quan vô biên, và không cơ sở.

Kết quả thì nay đã mười mươi.

Chính quyền Bắc Kinh giãn dân, đuổi ra khỏi thủ đô những phần tử họ coi là "bất hảo". Và lập ra danh sách gần năm chục thành phần không có quyền đi vào tham dự một ngày hội lớn của Tổ quốc xã hội chủ nghĩa. Dân đen thích pháo bông thì cho xem pháo bông chào mừng ngày "Quang diện Trung Hoa", nhưng qua truyền hình quốc doanh thôi. Lãnh đạo giả thường cho dân ăn bánh vẽ, lãnh đạo Bắc Kinh cũng vậy và bánh vẽ trên màn ảnh! Rồi trước ngày hội lớn thì cả ngàn người đã bị bắt nhốt, báo chí được thanh lọc để sự thật sẽ không thể lọt ra ngoài.

Thế giới muốn đem kỹ thuật tối tân vào để vượt qua bức tường lửa của một nền văn minh ẩn núp sau Vạn lý Trường thành? Cũng dễ thôi! Bắc Kinh mua thiết bị của công ty Thales của Pháp để gây nhiễu âm nhiễu xạ cho các hệ thống phát thanh Tây phương không thể truyền thanh ra ngoài!

Chuẩn bị chu đáo rồi, Thế vận hội Bắc Kinh sẽ được tiến hành trong bóng tối, giữa hàng rào kẽm gai!

Bóng tối vì hệ thống truyền hình NBC không được trực tiếp truyền hình quang cảnh của Quảng trường Thiên an môn. Người Mỹ lý tài sẽ phải xét lại về doanh lợi của tổ hợp G.E., chủ nhân của hệ thống NBC. Một tổ hợp bất xứng về đạo đức và dại dột về kinh doanh khi đâm đầu vào khai thác Thế vận hội Bắc Kinh. Sau đêm mùng tám tháng Tám tại Bắc Kinh, xin hãy theo dõi trị giá cổ phiếu của G.E. trên thị trường chứng khoán Mỹ!

Đây là Thế vận hội mà các lực sĩ sẽ tranh tài trong hàng rào kẽm gai vì được tiến hành dưới sự kiểm soát chặt chẽ của an ninh và mật vụ. Người ta không chỉ đeo mặt nạ để có thể hít thở không khí trong lành chưa có tại thủ đô một xứ đầy ô nhiễm môi sinh. Mà còn phải chuẩn bị mặt nạ, túi nylông với chanh tươi, để tránh lựu đạn cay của công an vũ trang nhân dân!

Một tái diễn của vụ Thiên an môn 1989.

Nhân loại không thể không biết điều ấy. Biết mà vẫn nhắm mắt thì chỉ vì lòng tham. Hay vì sự nhu nhược, như đã nhu nhược trước Thế vận hội Berlin năm 1936 của chế độ Đức quốc xã, với hậu quả là Thế chiến II, vào năm 1939.

Bây giờ, hãy trở lại chuyện Tây Tạng.

Mùng bảy tháng Ba vừa qua, Bắc Kinh bất ngờ loan tin là đã phá vỡ âm mưu của một nhóm khủng bố Hồi giáo thuộc sắc tộc Đột Quyết. Quân khủng bố muốn cướp máy bay của hãng hàng không Southern China Airlines từ thủ phủ Urumqi của Tân Cương bay về Bắc Kinh, nhằm phá hoại Thế vận hội!

Với "tiền lệ" ấy, ta thừa hiểu Bắc Kinh có khả năng ngụy trang đặc công của họ thành một nhà sư xúi giục thanh niên Tây Tạng biểu tình bạo động tại thủ đô Lhasa của Tây Tạng, nay là một Đặc khu "Tự trị" của Trung Quốc. Hiểu vậy không oan: mươi năm về trước, mật vụ Bắc Kinh đã cải trang thành một nhà sư Tây Tạng vào tới Dharamrala của dân Tây Tạng lưu vong tại Ấn Độ để đâm chết một vị cao tăng và học giả về văn hoá Tây Tạng ngay trong Tu viện!

Nếu nhớ vậy thì ta thấy mục tiêu của những màn ngụy trang và khiêu khích ấy là để dằn mặt tất cả những ai mơ tưởng sẽ vì Thế vận hội Bắc Kinh mà biểu tình phản đối. Mọi mầm mống ly khai hay động loạn sẽ bị diệt trong trứng nước.

Nhưng mưu quá hoá mù.

Lãnh đạo một chế độ vô thần, duy vật và lý tài đánh giá sai phản ứng của dân Tây Tạng, và của thế giới. Kết cuộc thì họ tuột tay rơi vào thế kẹt. Họ phơi bày bản chất độc tài và tàn ác khi đàn áp dân Tây Tạng, mà vẫn không dập tắt được tinh thần đấu tranh của rất nhiều phong trào nhân quyền, dân chủ hay ủng hộ Tây Tạng trên thế giới. Họ lâm thế kẹt nên dù có kết án đức Đạt Lai Lạt Ma - "và tập đoàn" - là có hành vi khủng bố hay xúi giục dân chúng Tây Tạng biểu tình bạo động tại các tỉnh của Trung Quốc thì vẫn không trấn áp được sự phản đối.

Vì vậy, như một đám rước hắc ám của quỹ dữ, đuốc Thế vận đi tới đâu là nơi đó lại bùng lên ngọn lửa đấu tranh! Nhất là của những người chẳng liên hệ gì tới Tây Tạng. Ngày 24 vừa qua, khi ngọn lửa thế vận vừa được nhóm lên tại Athens của Hy Lạp, xuất xứ của Thế vận, thì ba người trong tổ chức "Phóng viên không biên giới" đã xuất hiện với lá cờ đen và năm vòng thế vậh là năm cái còng! Ngoài đất Tây Tạng, thì Bắc Kinh, Cam Túc, Thanh Hải và Tứ Xuyên đều có người biểu tình, ngoài lãnh thổ Trung Quốc thì đâu đâu cũng có sự phản đối, kể cả của các lực sĩ Thế vận.

Họ đấu tranh vì công lý và lương tâm, chứ cũng chẳng hưởng được gì của cộng đồng Tây Tạng vỏn vẹn có hơn trăm ngàn người lưu vong tại hải ngoại! Đức Đạt Lai Lạt Ma không có dự án này hay hợp đồng kia để mua chuộc giới đầu tư! Trong cuộc đua giữa thiện và ác, ngài chỉ có nụ cười và lời khuyên là đừng bao giờ rời bỏ căn tánh từ bi của mình.

Một số lãnh đạo trên thế giới có hiểu ra thông điệp ấy.

Tổng thống Pháp Nicolas Sarkoxy đã sáng hơn ông Bush khi lên tiếng rằng mình có thể xét lại việc tham dự lễ khai mạc Thế vận. Thủ tướng Anh, Ba Lan hay Đức cũng ngỏ lời mời và hứa hẹn tiếp đón đức Đạt Lai Lạt Ma. Quốc hội Âu châu còn phản ứng dữ dội hơn khi nêu vấn đề là sẽ thảo luận về việc có nên tẩy chay Thế vận Bắc Kinh hay không.

Ngoài thành phần lãnh đạo chính trị, rất nhiều tổ chức vô vụ lợi của dân chúng thế giới và những khôi nguyên giải Nobel đều đã lên tiếng phản đối Bắc Kinh.

Đâm ra đám rước Thế vận tưởng là sẽ đưa Trung Quốc vào thế giới văn minh bỗng như bị tạt nước!

Trước sự bẽ bàng ấy, lãnh đạo Bắc Kinh đầy bản lãnh tráo trở có thể sẽ tương kế tựu kế.

Họ khơi dậy tinh thần chủ quan và bài ngoại của Hán tộc mà giải thích rằng thế giới thù nghịch bên ngoài đang có hành vi phá hoại Thế vận vì thù ghét Trung Hoa. Rằng đảng Cộng sản Trung Quốc mới là lực lượng kiên cường bảo vệ quốc thể quốc thống. Tức là tự thủ vai nghĩa hiệp và khai thác tinh thần ái quốc của người Hoa để vừa hóa giải thất bại của Thế vận vừa chuyển sự bất mãn của quần chúng về những chuyện kinh tế xã hội chồng chất ở bên trong vào đối tượng bên ngoài. Và nhân đó hăm he các cơ sở đầu tư hay thông tin ngoại quốc về hậu quả kinh doanh đầy bất lợi sau này, nếu đánh đu với tinh... Tây Tạng!

Ngày xưa, Trung Quốc thời Từ Hy Thái hậu đã từng dùng thủ đoạn khơi dậy tinh thần bài ngoại với vụ loạn "Quyền phỉ" của Nghĩa hoà đoàn. Mà cuối cùng thì nhà Đại Thanh vẫn sụp đổ!

Giữa thiện và ác, thế giới có thể chọn lựa, từng người trong chúng ta cũng vậy.

Chọn lựa đầu tiên là tìm hiểu để biết phân biệt thiện ác. Đã biết rồi thì phải cho đại diện dân cử của mình ở địa phương biết rõ lập trường, hầu ở mọi nơi, từ những hội đồng thị xã tới cấp tiểu bang và liên bang, chính quyền Hoa Kỳ biết rõ quan điểm của mình. Và phải cho các doanh nghiệp Mỹ đang làm ăn tại Trung Quốc hiểu rõ lập trường của giới tiêu thụ: chúng tôi không thể là đồng lõa của tội ác.

Còn trò chơi Thế vận? Ta có muốn là kẻ vỗ tay cổ võ một màn bịp bợm gian ác không?

NGUYỄN XUÂN NGHĨA

9 nhận xét:

  1. vn kho tra loi cau hoi cuoi cung qua!

    Trả lờiXóa
  2. ớ không quan tâm đến chuyện rước đuốc nhưng người ta có link cho tớ tờ bản đồ rước đuốc
    1-Rước đuốc không ghé qua HS là điều được khẳng định
    2-Việc TQ in Hoàng Sa vào bản đồ rước đuốc, điều đó là có thật. Nhưng Trung Quốc cũng in Nhật Bản, Phi...vào bản đồ ruớc đuốc, vậy tức là Nhật Phi là của Trung Quốc ?
    3-Trung Quốc cố ý thể hiện HS là một phần của Trung Quốc. Điều đó là đúng nhưng là với các bản đồ khác, còn bản đồ lộ trình rước đuốc thì không thấy điềm này. Mà đối với các bản đồ khác thì không chỉ TQ, mà cả Đài, PHi, Bruney, Malay ...đều thể hiện các đảo của VN là của họ. Vậy ta cũng tuyệt giao các quan hệ kinh tế và văn hoá, ngoại giao với họ ?
    Về bản đồ lộ trình rước đuốc, Hoàng Sa được đặt trong khung, nhưng đó là việc thường thấy khi thể hiện 1 vùng lãnh thổ (ít đất nhưng nhiều nước). Ta không đủ chứng cứ để xem đó là việc đặc định hoá HS là của TQ trong bản đồ rước đuốc vì các lý do sau:
    a-Trên bản đồ không đề tên HS thuộc ai. Điều này khác hoàn toàn với những bản đồ đặc định hoá các đảo. Ví dụ như các bác mở tờ bản đồ của VN sẽ thấy ghi chú HS-TS của VIệt Nam
    b-Màu của HS trong bản đồ rước đuốc hoàn toàn giống màu của VN, PHi, TQ...Trong khi đó thông thường muốn đặc định hóa lãnh thổ, thì người ta phải ghi chú hay dùng các màu khác nhau (nếu không ghi chú), thậm chí vừa ghi chú vừa dùng các màu khác nhau.
    c-Nếu coi HS là một điểm mốc rước đuốc thì ta thấy đường rước đuốc sẽ có màu vàng nâu, chứ không phải là mày xanh. Trong bản đồ rước đuốc, đường rước đuốc màu xanh dùng để chỉ các đường đi vào TQ từ các vùng lãnh thổ ngoài TQ.
    Như vậy trong khi ta phải bỏ muôn ngàn công sức để suy đóan (mà có nhiều khi không trúng) thì ngược lại, điều hiển nhiên là VN tham gia vào thế vận hội, vào quá trình rước đuốc với tư cách là một nước với toàn bộ lãnh thổ và bản đồ thể hiện lãnh thổ HS-TS là của Việt Nam.
    Điều này cũng cụ hợp với chủ trương của ta là tham gia rước đuốc vì tôn trọng tinh thần Olympic, mục đích cuối cùng của Olympic, một lễ hội tuy hiện nay được tổ chức ở TQ nhưng không phải là của riêng TQ, nó là của nhân loại :"Mục đích cao cả của hoạt động Olympic là mở rộng giao lưu và tăng cường hợp tác hữu nghị giữa các nước, vì hòa bình và tiến bộ trên thế giới. ". Điều này giải thích tại sao, VN vẫn tăng cường trang bị vũ khí, gửi lính ra đảo, loại bỏ âm mư song phương hóa...nhưng vẫn tổ chức rước đuốc.
    Một điều hiển nhiên, không cần suy đóan nữa là vừa rồi Phi tuy bỏ ý định thăm TS, nhưng một lần QH PHi vừa mới khẳng định vùng Kalayaan đầy dầu mỏ là của Phi, và đó là văn bản giấy trắng mực đen, không cần phải suy diễn gì cả. Đuốc thì chỉ rước có 1 lần và bản chất của ngọn đuốc là thể hiện tinh thần thể thao trong khi dầu là sự thật, là chiến lược, là vấn đề nguyên tắc bên cạnh giá trị về tinh thần nữa, vậy mà QH Phi bằng giấy trắng mực đen đã quyết định khai thác vùng Karayaan giàu tài nguyên ngày qua ngày. Tại sao Phi dám làm như vậy, phải chăng vì họ biết có Hoa Kỳ đứng sau và Hoa Kỳ sẽ không tha cho Việt Nam nếu VN đụng đến họ ?

    Trả lờiXóa
  3. cám ơn bài viết này!

    Trả lờiXóa
  4. Trich từ Oceo T :" Vừa rồi QH phi lại lên tiếng khẳng định bằng giấy trắng ực đen. Hoa Kỳ cũng ép cộng đồng người Việt hải ngoại không được phản đối." Trời ạ! Đây là loại thông tin gì đây? Hôm nay đâu còn thời kỳ bao cấp nữa, mà còn nguỵ tạo thông tin kiểu này cho bộ máy tuyên truyền của Đảng. Ráng lên Oceo T chớ nói kiểu này chỉ xui được trẻ con ăn c. gà thôi.
    Bài viết của tác giả Nguyễn xuân Nghĩa rất hay trong nghệ thuật bang giao giữa các nước.

    Trả lờiXóa
  5. Chuyện Tây Tạng đòi ly khai thì xa quá, hơn nữa tớ cũng chã quan tâm đến chuyện TQ đối đầu với Phương Tây thế nào. Nói chuyện gần gần như Dega của VN đi, hãy xem trong bài báo, ý đồ của Hoa Kỳ chống lưng cho Dega thế nào, chúng ta có cần phải cảnh giác không ?
    ":""...At the meeting, Kok Ksor stated the reasons of the meeting and said that he was the president of ''''''''the Republic of Dega'''''''' and marked out the state''''''''s territory extending from bQuang Tri to Binh Thuan on a map," the paper said. "He also delivered an "action plan" to attendants and appointed some people to return to Vietnam to develop forces." The official daily said Ksor had "talked [b]about the backing of US president Bill Clinton]/b]" for his campaign for an independent state in the central highlands."
    http://www.1worldcommunication.org/usbasedgroupsbehindunrest.htm"
    Bây giờ chúng ta có nên chịu sức ép của Hoa Kỳ hay không? hay là can tâm chịu đựng những trận bom Nalpan vào giữa nội đô, 27 ngàn hố bom ngang dọc khắp nước, hay là 5 triệu nạn nhân chất độc da cam nữa ?.
    Còn muốn chủ trương ly khai để làm đẹp lòng ai đó thì dễ lắm( nhằm mục đích tránh ăn bom, ăn chất độc hóa học), hãy cho Dega được lu khai độc lập ngay lập tức... chứ ủng hộ Tây Tạng ly khai thì vừa xa, vừa khó thành công

    Trả lờiXóa
  6. Ngọn đuốc đó bản chất là ngọn đuốc của thế vận hội được tổ chức ở TQ. Chứ làm sao có thể nói thế vận hội là của TQ được.Nếu có là sự suy diễn hơi xa
    Trong khi đó dầu ở vùng Karayaan (do Phi chiếm) là của ta. Trước Kia Hoa Kỳ đã ép chính quyền NGuyễn Văn Thiệu bỏ Karayaan cho Phi(cho nên PHi lấy Karayaan không mất một giọt máu nào cả), một vùng có trữ lượng dầu hỏa gấp 3 lần dầu hỏa của TQ khai thác ở biển đông. Vừa rồi QH phi lại lên tiếng khẳng định bằng giấy trắng ực đen. Hoa Kỳ cũng ép cộng đồng người Việt hải ngoại không được phản đối.
    Chưa kể vùng Ba Bình, (đảo duy nhất có thể lấy được toàn bộ vùng biển và thềm lục địa) ở biển đông vì là đảo duy nhất có sự sống, cũng bị Hoa Kỳ ép chính quyền NGuyễn Văn THiệu thí không cho Đài Loan. Vừa rồi Đài xây bia chủ quyền và tổng thống Đài ra thăm Ba Bình, đó là giấy trắng mực đen, không suy diễn gì cả. Đài nó hiên ngang như vậy vì nó biết rằng Hoa Kỳ sẽ không tha cho VN nếu VN đụng đến đài. CỘng đồng người VIệt không một cái lên tiếng ở hải ngoại (không dám??) vì ai đứng đằng sau Đài thì bác cũng đã biet.

    Trả lờiXóa
  7. @Oceo T: Tương lai bạn có thể thay thế chú Lê Dũng đấy. Cái này gọi là nói lấy được hoặc còn gọi là lưỡi gỗ

    Trả lờiXóa
  8. Doc nghe buon cuoi qua dung la nham nhi

    Trả lờiXóa
  9. TRung hoa CS đã cưỡng chiếm Hoàng sa và Trường sa của Việt Nam
    Vì thế, Hồ Chí Meo tớ tẩy chay rước đuốc olympic bắc kinh 2008 qua lãnh thổ Saigon.

    Trả lờiXóa