4 thg 1, 2008

Ký sự biểu tình ngày 23/12/2007




Bị cưỡng chế xa đường phố lớn

Có dây chăng, có xe bịt bùng

Trong những con hẻm nhỏ

Công an khoá đầu,

Dân vệ khoá đuôi

Chúng tôi

là sinh viên nợ cơm từng ngày

là tiểu thương mất chợ

là nông phu không còn ruộng cấy

vai sát vai

Băng rôn người ta đã cướp

Rút túi giương ra trước ngực

" Hoàng Sa, Trường Sa" bé tựa vở học sinh

Trên đường tới đây,

Phải dấu nhẹm như dấu điều tủi nhục

Tổ Quốc!

" Nam quốc sơn hà" còn trong Hồn Nước

" Sát Thát" còn vang trong hội nghị Diên Hồng

Cáo Bình Ngô còn ngân từ ống đồng

tống tiễn Thoát Hoan về nước

Giờ đây,

Tổ Quốc ơi,

Ai làm Người chịu nhục?

Tổ Quốc!

Người có còn là của chúng tôi không?

Khi dầu mỏ và than đen

Khi vàng rừng và bạc bể

chảy vào túi ai!

để lại chúng tôi những khoản nợ nước ngoài

để lại chúng tôi cầu sập

để lại chúng tôi núi lở, đá đè

để lại chúng tôi lũ lụt

để lại chúng tôi ngư dân bị giết

Tổ Quốc!

Người còn là của chúng tôi không?

Nghĩa trang Biên Hoà hoang phế

"Chung cộng đồng" mà xương cốt nửa kia hương lạnh khói tàn

Tổ Quốc của ai, ba triệu người lìa xứ

sấp ngửa thiên thu chưa tìm được lối về?

*

Vậy mà Tổ Quốc ơi!

Chúng tôi vẫn yêu người!

Vết chân hoang sơ tiền nhân còn lưu giữ

Tiếng hú khởi nguồn cho ngôn ngữ

còn nằm trong âm sắc lứa đôi yêu

Da thịt chúng tôi được dưỡng nuôi phôi trứng tự ngàn đời

Tổ quốc!

Chúng tôi không thể mất Người dù ai đánh đổi

Dù chính quyền phản bội

Dù báo chí mù loà.

Giọt nước mắt chúng tôi nhọn căng viên lửa

Tiếng gào thét tung lên như trái phá

*

Tổ quốc!

Chúng tôi chết cho Người

không chờ ai cấp phép!*

Mãi mãi Người là của chúng tôi!

Hải Phòng 25-12-2007

Nguyễn Xuân Nghĩa

File127

7 nhận xét:

  1. Đọc bài thơ này bỗng nhớ bài thơ của Bùi Chí Vinh đăng ở talawas, mượn đất bác Điếu để cho bà con cùng đọc, mong bác tha lỗi:
    --
    Trường Sa tuyên chiến thi
    Không ai chuẩn bị về chiến tranh
    Ðất nước mỗi ngày quên thời sự
    Anh em một nhà nhìn nhau như thú dữ
    Bà mẹ Việt Nam 32 năm ăn mày
    Thơ thời bình giống tiệm đồ chay
    Gia vị bị thiếu đi mùi mặn
    Ðồng tiền bây giờ như viên đạn
    Bắn vào cháy nám hết lương tri
    Khi tình hữu nghị biên giới lỡ chạm ly
    Biển và đất chạm nhau cái chát
    Chiếc ly vỡ trăm ngàn hạt cát
    Cứa trong tim tiếng sóng rì rầm
    Bàn hòa đàm Trung – Việt ở độ âm
    Là lúc ấy đá ngầm có lửa
    Trường Sa ngứa trước vòng vây bầy sứa
    Thương thịt da dân tộc vốn nghèo
    Nào cùng xuống đường hỡi tuổi trẻ đang yêu
    Nghị quyết duy nhất là trái tim chảy máu
    Những chiếc mũ chụp đã biến thành trơ tráo
    Nỗi nhục tràn lên bỗng hóa sóng thần
    Không thể để cho người chết hai lần
    Trước sự triều cống hai lần trong lịch sử
    Bốn ngàn năm cha ông chưa do dự
    Lẽ nào bây giờ con cháu bán quê hương
    Lẽ nào không dám hô “SÁT THÁT”
    Mỗi tấc quê hương chứa đá ngầm
    Ðội quân xâm lược từ phương Bắc
    Chưa biết người Nam có vết xăm!
    Tháng 1 – 2008

    Trả lờiXóa
  2. anh ơi cho em coppy bài này về blog em nhé ..hay qúa ..và xúc động nữa ..em đã từng đi viếng từng ngôi mô ở nghĩa trang quân đội cũ đấy anh ạ ..nức nở và đau lòng lắm ..tất cả họ hầu như còn quá trẻ ..và bây giờ thì lạnh lẽo ...

    Trả lờiXóa
  3. Đại Tiểu Thư02:32 4 tháng 1, 2008

    Hôm bữa đọc cuộc phóng vấn của đài RFA phỏng vần một bác nhà văn mà buỗn thúi ruột!!!! hôm nay đọc bài thơ này nhớ lại câu " nếu có biểu tình chúng tô sẽ tham gia.." mà ngọng. chỉ biết ước gì có nhiều nhà văn như NGuyễn Xuân NGhĩa hơn...

    Trả lờiXóa
  4. Ôi, biểu tình còn phải chờ cấp phép. Giang sơn này mất mẹ nó rồi!

    Trả lờiXóa
  5. đọc mà đau ...đất khach' muôn trùng sao nhỏ hẹp ...quê nha` 1 góc ... nhơ' mênh mông ...

    Trả lờiXóa
  6. Hơi lạc đề chút xíu, bác hải ơi! sắp tới con số 399.999 rồi, nhớ chộp lại nhé.

    Trả lờiXóa
  7. * Hero Worship * Blue Angel21:27 6 tháng 1, 2008

    Tho hay qua'...Toi rat' kham phuc con nguoi` & tam' long` vang` Cua? Chu? but' nay`...Bai' phuc su phu*.^^

    Trả lờiXóa